Vài năm trước, một nhà phát triển bất động sản có trụ sở tại Boston đã gửi cô con gái 11 tuổi của mình đến trại huấn luyện lacrosse (bóng vợt) tại IMG Academy ở Florida – một trong những trường nội trú thể thao hàng đầu nước Mỹ. Shannon O’Neil, giám đốc bộ môn bóng vợt của trường, nhanh chóng nhận ra tiềm năng của cô bé. “Cô ấy nói: ‘Tôi chưa có chương trình dành cho học sinh trung học cơ sở, nhưng nếu có, tôi sẽ bắt đầu từ con bé,’” – người cha kể lại và xin được giấu tên. “Tôi thấy con bé nổi da gà, mắt rưng rưng.”
Không lâu sau, cô bé chuyển đến IMG – nơi trong một thập kỷ qua đã có 150 học viên được tuyển chọn vào các giải thể thao chuyên nghiệp. Quyết định này đi kèm với chi phí không nhỏ: học phí chương trình bóng vợt nữ niên khóa 2026–2027 dao động từ 75.400 USD cho học sinh trung học đến 99.900 USD cho học sinh trung học phổ thông nội trú. “Gửi một đứa trẻ 11 tuổi đi học nội trú thực sự đáng sợ, nhưng con bé có tố chất phù hợp,” – người cha chia sẻ. Hiện là học sinh năm hai trung học, côbéđãởnộitrútạiIMGsuốtba năm trước khi chuyển ra ngoài khuôn viên Bradenton (gia đình cô đã mua một ngôi nhà thứ hai tại Longboat Key gần đó và hiện chia thời gian di chuyển giữa Boston và Florida). Em trai cô, hiện học lớp tám, cũng theo học chương trình bóng vợt nam tại đây, và khi cậu quyết định nhập học, gia đình đã chuyển sang ổn định lâu dài tại khu vực này.
Trên khắp lĩnh vực thể thao trẻ, các gia đình có điều kiện đang đặt “cược” – cả vê tài chính lẫn hậu cần cho tương lai thể thao của con cái. Họ sẵn sàng chuyển nhà qua các bang, mua thêm bất động sản gần những học viện hàng đầu, và chi tới hàng trăm nghìn Mỹ kim mỗi năm cho khoản học phí, huấn luyện cá nhân, di chuyển và các đội tuyển câu lạc bộ. Thời kỳ của những vận động viên học sinh chơi đa môn thể thao gần như đã qua; trẻ em ngày nay được yêu cầu lựa chọn chuyên môn hóa từ trước khi bước vào trung học phổ thông. Và chi phí để theo đuổi lợi thế cạnh tranh đó chưa bao giờ cao đến vậy. Trong số khoảng 8 triệu vận động viên trung học tại Mỹ, chỉ khoảng 530.000 người có thể thi đấu ở cấp độ đại học, theo số liệu từ Hiệp hội Thể thao Đại học Quốc gia (NCAA). Dù vậy, mức chi vẫn tiếp tục gia tăng: năm 2024, một gia đình Mỹ trung bình chi nhiều hơn 46% cho môn thể thao chính của con so với 5 năm trước, theo nghiên cứu của Viện Aspen.

Theo Linda Flanagan – nhà báo và tác giả cuốn Take Back the Game – phụ huynh từ lâu đã đầu tư đáng kể vào thể thao cho người trẻ, nhưng trong hai thập kỷ qua, yếu tố kinh tế ngày càng trở nên khốc liệt hơn. Chỉ trong 5 năm gần đây, các quỹ đầu tư tư nhân đã mạnh mẽ tham gia lĩnh vực này, thâu tóm các tổ chức thể thao trẻ và “nhận ra rằng phụ huynh sẵn sàng chi tiêu một cách phi lý cho sự nghiệp thể thao của con cái,” – bà nhận định. Công ty mẹ của IMG, Endeavor Group, đã được BPEA EQT mua lại năm 2023 với giá gần 1,25 tỷ USD. Trong khi đó, các tỷ phú Josh Harris và David Blitzer cũng đang xây dựng Unrivaled Sports thành một trong những tập đoàn thể thao trẻ lớn nhất nước Mỹ.
Người cha tại IMG hiểu rõ thực tế này. Ông lo ngại thể thao trẻ ngày càng phụ thuộc vào nguồn lực tài chính không kém gì tài năng, dù thừa nhận hai yếu tố này không hoàn toàn tách biệt. Dẫu vậy, ông vẫn sẵn sàng chi trả – từ học phí, huấn luyện riêng, đội tuyển câu lạc bộ đến chi phí di chuyển. “Tôi đã nỗ lực cả đời để có thể mang lại điều này,” – ông nói. “Nếu đó là điều con tôi mong muốn và chúng tôi tin đó là hướng đi đúng, chúng tôi sẽ theo đuổi đến cùng.” Mùa hè vừa qua, con gái ông còn được huấn luyện riêng với Casey Powell – thành viên Đại sảnh Danh vọng Lacrosse và là một trong những huyền thoại của môn thể thao này.

Xu hướng này không chỉ giới hạn ở Mỹ. Knightsbridge Circle – một công ty quản lý phong cách sống cao cấp tại Anh – cho biết ngày càng nhiều khách hàng tái cấu trúc cuộc sống xoay quanh tham vọng thể thao của con cái. CEO Stuart McNeill kể về một gia đình chuyển từ quần đảo Cayman đến Anh chỉ vì cậu con trai 12 tuổi được đánh giá có tiềm năng trong bóng đá. Họ thuê nhà gần London, cho con học tại nhà trong một năm để chờ cơ hội từ các học viện. Khi xác định được điểm đến, họ sẽ mua nhà và cho con theo học chính thức. Knightsbridge đảm nhận mọi thứ, từ nội thất đến hội viên phòng gym và cả việc tuyển chọn rượu cho bộ sưu tập của gia đình.
Một khách hàng khác tại Bắc Mỹ đã gửi con trai 17 tuổi sang vùng La Manga (Tây Ban Nha) để đào tạo tennis – nơi từng thu hút những tay vợt hàng đầu như Rafael Nadal, Novak Djokovic hay Andy Murray. Cậu thiếu niên sống một mình suốt 18 tháng, trong khi gia đình vẫn thường xuyên thăm nom. Knightsbridge hỗ trợ quản lýmọi nhu cầu–từ quà Giáng sinh, thực phẩm đến các hoạt động giải trí khắp châu Âu. “Nếu có tình huống khẩn cấp, văn phòng tại London có thể có mặt trong hai giờ, trong khi gia đình cách đó 10 tiếng bay,” – McNeill nói. “Điều đó mang lại sự an tâm rất lớn.”
Dù các gia đình này hoạt động ở quy mô khác biệt, xu hướng chung vẫn rõ ràng: tái cấu trúc cuộc sống, chia cắt gia đình và xoay quanh hành trình thể thao của một đứa trẻ. Và cái giá phải trả không chỉ là tiền bạc.
Nhà tâm lý học thể thao Jim Taylor đã trải nghiệm hiện tượng này từ nhiều góc độ. Khi còn trẻ, ông từng theo học tại Burke Mountain Academy – học viện trượt tuyết toàn thời gian đầu tiên tại Mỹ. Hai con gái ông sau đó cũng theo học tại Sugar Bowl Academy. Vợ ông ở lại Bay Area làm việc, trong khi ông dành mùa đông – thậm chí một năm trọn vẹn – sống cùng con. Tuy nhiên, khi đến tuổi trung học, cả hai cô con gái đều chọn quay về với môi trường giáo dục truyền thống. “Đó vẫn là một chiến thắng lớn,” – Taylor cho biết, “vì các con có trải nghiệm để đưa ra quyết định phù hợp với đam mê của mình.”
Ngược lại, Connor Movalli theo đuổi con đường rõ ràng hơn. Khi mới 13 tuổi, cậu theo gia đình chuyển từ Texas đến Connecticut để có thể tham gia tập luyện chuyên sâu. Sau đó, mẹ cậu tiếp tục chuyển đến Nebraska cùng cậu, trong khi cha ở lại Dallas. Cuối cùng, cậu sống với các gia đình bản xứ – một mô hình phổ biến trong giới hockey trẻ. Movalli di chuyển qua nhiều bang trước khi ổn định tại New Jersey. “Gia đình bản xứ gần đây nhất chăm sóc tôi như con ruột,” – cậu nói. “Họ vẫn thường đến xem tôi thi đấu ở đại học. Điều đó thật tuyệt vời.”
Tuy nhiên, không phải câu chuyện nào cũng thuận lợi. Việc dồn nguồn lực cho một đứa trẻ có thể gây căng thẳng hôn nhân, tạo khoảng cách với anh chị em và làm lệch cán cân gia đình. Taylor từng chứng kiến những trường hợp trẻ không có tiếng nói trong quyết định của cha mẹ và sau đó mang tâm lý oán trách kéo dài. “Sự nghiệp thể thao có thể kéo dài 5–15 năm,” – ông nói. “Nhưng mối quan hệ cha mẹ và con cái là thiêng liêng. Không gì đáng để đánh đổi điều đó.”
Với đa số gia đình, hành trình này thường khép lại sau mốc tốt nghiệp trung học. Chỉ dưới 4% vận động viên trung học ở một số môn thể thao có thể thi đấu ở NCAA, và số người đạt đến chuyên nghiệp còn ít hơn nhiều. “Nếu nhìn dưới góc độ đầu tư, bạn gần như đang ném tiền qua cửa sổ,” – Taylor nhận xét.
Vậy điều gì khiến họ vẫn tiếp tục? Với người cha tại IMG, đó là chiến lược: “Nếu điều này giúp con vào được Ivy League, thì xứng đáng.” Nhưng hơn thế, đó còn là trải nghiệm. “Con bé nói với tôi rằng cơ hội của mình giờ rộng lớn hơn rất nhiều so với trước đây.”